GIẤC MỘNG



Tôi hét lên kinh hồn rồi loạng choạng suýt ngã ra sau, ngay khi vừa mới sang đảo. Tôi quay phắt lại, nhìn kĩ về phía chiếc lỗ thủng mà tôi vừa đi qua. Cây cầu chìm trong bóng đêm heo hút, xung quanh cây cầu cũng không có dụng cụ neo giữ gì để cho 1 người trèo xuống dưới cầu cả. Vậy thì, chắc chắn ánh mắt vừa rồi là của...

"Chú gì ơi..." Thằng bé đứng phía sau lưng tôi đột nhiên cất tiếng làm tôi giật bắn mình.

"Gì..gì thế..Vừa rồi cháu có nhìn thấy gì không?.."

Thằng bé nói bằng giọng run run sợ hãi: "Chú vào làng đi ạ...Chú còn ở đây cháu không được phép về...Cháu sợ lắm rồi...". Thằng bé mếu máo.

Tôi đành bước chân về phía trước, thằng bé ngay lập tức đi theo sau.

"Này cháu bé...Cháu không đi học à? Sao cháu ở đây cả ngày thế?"

"Cháu...ở cầu đếm người ạ..." Thằng bé đáp, tay ôm chặt cuốn sổ vào ngực.

"Đếm người gì cơ?" Tôi ngạc nhiên.

"Đếm người qua lại cầu ấy mà...đi từ bên này sang bên kia...đi từ bên kia sang bên này ấy mà....rồi ghi vào sổ. Mỗi tháng một lần ý mà, tháng này đến lượt cháu..."

"Sao lại phải đếm người làm gì?" Tôi lại hỏi tiếp.

"Cháu cũng không rõ lắm...Cháu chỉ được dặn là đếm số lượng người qua cầu thôi. Thấy vượt hơn 40 người thì phải đi báo. Cháu còn được dặn thấy người sắp nhảy cầu thì phải vào nhà ông Khang đầu làng báo ngay."

Tôi cau mày vì sự thật khó hiểu. Tại sao những việc như thế này lại giao cho những đứa trẻ làm?

"Thôi cháu đi nộp sổ đây..." Nói xong thằng bé chạy vụt đi.

"Ơ này!" Tôi gọi với theo, định bụng hỏi nó kĩ hơn về cảnh tượng tôi vừa nhìn thấy cầu trên nãy, nhưng nghĩ có khi thằng bé cũng không nhìn thấy, rồi lại thôi. Tôi đi thẳng về nhà nghỉ của mình.

Bên trong đảo, mọi người vẫn sinh hoạt bình thường, ánh đèn, tiếng tivi, tiếng người nói vọng ra văng vẳng, chẳng có vẻ gì bất thường cả.

Mở cửa bước vào nhà nghỉ, bà chủ đứng quầy chào tôi: "Thầy Vĩnh à, ông Lãng về rồi đó, đang đợi thầy đấy. Thầy pháp nổi tiếng mà cứ giấu nghề! Thầy cứ đợi ở dưới này, để tôi lên gọi ông Lãng..."

Tôi chỉ biết gật đầu cười trừ rồi ngồi xuống chiếc ghế ở phòng khách nhỏ xíu.

5 phút sau, một người đàn ông quắc thước, dự đâu ngoài 60 tuổi, đi chậm rãi xuống dưới cầu thang, dáng điệu mệt mỏi. Tôi đứng dậy bắt tay người đàn ông.

"Chào chú!" – "Chào thầy!"

"Xin chia buồn với mất mát của gia đình...Cả ngày hôm nay cháu đến nhưng không gặp được chú..."

"Chân thành xin lỗi thầy..Tôi trăm việc ngổn ngang, cũng vì đau buồn mà quên khuấy mất ngày tháng, cứ ngỡ mai thầy mới tới! Chuyện ở làng Thổ Hà còn chưa giải quyết xong...gia quyến đã có chuyện rồi...Cũng may cô Loan giới thiệu thầy đến giúp đỡ..." người đàn ông cúi đầu khổ tâm.

"Chú cho cháu mạn phép hỏi...anh nhà mất từ độ nào?"

"Người dân ở đây báo nó...mới nhảy cầu từ tuần trước...Nhưng giờ..xác mãi không nổi...tôi chỉ sợ trôi ra biển mất thì không tìm được nó..."- Giọng người đàn ông nghẹn lại, nước mắt rơm rớm.

"Tự nhiên anh Lăng tự tử ạ?" tôi hỏi. Tôi nhớ lại lời của Loan về cô đỏ của gia đình ông Lãng theo về, ám chỉ cái hạn lớn của gia đình. Tôi bấm ngày giờ sinh âm lịch của anh Lăng con ông Lãng cũng chưa tận số, mồ mả chưa yên, tất người thân phải gánh hạn cho phần âm.

"Vâng thầy...Tôi có hai thằng con trai...đều đi xa nhà làm ăn hết, cũng vì gia cảnh nghèo, tôi không cho chúng nó được cái gì...Thằng Lăng là con cả, đi khỏi nhà từ năm 25 tuổi, nó lang bạt vào tận đây buôn bán ở cái chợ đầu mối gần đây này. Cũng cố gắng gửi được chút tiền về cho gia đình, vợ con thì không có...Tôi thương nó đứt ruột. Tôi có bảo con là khổ đau mệt mỏi quá cứ về với gia đình...Thế mà nó lại chọn cách tiêu cực thế này...Giờ mong thầy tìm xác thằng Lăng về rồi giải giúp hạn âm cho nhà tôi, gia đình tôi đội ơn thầy..."

"Theo như cháu thấy thì...có lẽ cái chết của anh Lăng không đơn giản là tự vẫn..."

"Thế sao hả thầy?..."

"Cháu có nghe bác chủ nhà nghỉ đây nói qua là trước đó, anh Lăng còn vui vẻ lắm, bán hàng bình thường, còn dự định Tết tới đánh chuyến về thăm nhà...Một người như vậy tự dưng tự tử thì cũng hơi kì...Địa điểm anh ấy nhảy cầu cũng là ở chiếc cầu ngoài kia ư?"

"Vâng thầy...Cầu đó nhiều người tự tử lắm, tôi cũng nghe đồn..."

"Đồn gì?"

"Dưới chân cầu đó có vong ma câu dẫn người ta phải chết...Ai không may mắn sẽ bị kéo theo...Nhưng tôi không biết thực hư thế nào...người dân cũng không chịu kể rõ, sợ ảnh hưởng làm ăn. Dù gì hòn đảo này cũng vắng vẻ nhiều rồi..."

"Sáng nay lại có vụ tự vẫn nữa đó chú, chú biết chưa?"

"Thế hả thầy!" – ông Lãng thảng thốt, mặt thất thần. "Tôi chưa nghe ai bảo gì cả!"

"Có lẽ hòn đảo và cây cầu đó có điều gì bí ẩn...Sáng sớm mai cháu sẽ làm lễ cầu siêu và thử gọi hồn anh Lăng về để tìm xác...Bác bớt đau buồn và nghỉ ngơi đi, cháu sẽ cố gắng giải quyết ngọn ngành..."

Chúng tôi ai về phòng đấy. Tôi định tìm bà chủ nhà nghỉ hỏi thêm về những lời thằng bé con nói vừa nãy nhưng lại chẳng thấy bà ấy đâu nữa.

Nằm một mình trong phòng, tôi vẫn còn cảm thấy gai lưng vì ánh mắt lúc nãy tôi nhìn thấy trên cầu. Tôi đã tiếp xúc đủ với các loại tà ma quỷ quái nhưng chưa bao giờ thấy một ánh mắt nào lạnh lẽo và đầy dã tâm như vậy. Nếu như nó thật sự là nguồn cơn của hàng loạt cái chết gần đây của người dân xung quanh hòn đảo này thì ma lực của nó không hề đơn giản.

Tôi thiêm thiếp ngủ đi từ bao giờ. Và thế rồi tôi lạc vào trong một cơn mơ.

Tôi đang đứng trên con cầu dẫn vào hòn đảo này. Trước mặt tôi là cô gái tên Thu sáng nay đã gieo mình xuống dòng sông. Cô gái vẫn đang đứng lặng yên bên cầu, mái tóc đen bay lất phất. Và khi tôi tiến dần lại gần, Thu quay sang, một khuôn mặt lạ lẫm mà tôi chưa bao giờ được ngắm kĩ. Cô gái khóc rất thảm thiết, người bắt đầu nổi những dòng gân xanh ngoằn nghoèo như rắn. Ánh mắt Thu thâm đen lại, đỏ ngầu. Vẫn giữ nguyên dáng đứng ấy, cô gái nhìn tôi:

"Cứu..cứu tôi...với...". Thu nói như vậy.

Thế rồi thoắt cái, chẳng kịp đợi tôi làm gì, cô gái lại trèo lên cầu và gieo ngược mình xuống sông. Tôi cuống cuồng chạy theo nắm lấy cánh tay cô gái nhưng vẫn không kịp.Nắm tay tôi vuột khỏi cô gái chỉ trong một khoảnh khắc. Cảm giác ấy vẫn vẹn nguyên như ban sáng. Nhìn xuống cầu, tôi thấy cô gái nổi lềnh bềnh trên mặt nước với vẻ mặt vô thần. Tôi chạy đi tìm người cứu. Thế nhưng tôi chạy mãi, chạy mãi, vẫn không thể sang được tới bờ bên kia.

Chiếc cầu tự dưng gãy nát, và tôi rơi mình xuống dòng sông cuồn cuộn chảy phía dưới. Tôi hoảng sợ cực điểm. Dòng nước không đáy bắt đầu nhấn chìm tôi. Nước tràn vào khí quản tôi, cảm giác bị vây hãm bởi nước khiến những ký ức kinh hoàng ngày xưa ùa về. Tôi không thở được. Tôi cố ngoi lên...

Một bóng người bơi đến, ghì chặt tôi xuống và rít lên: "Mày chết rồi!".

Mờ mờ qua dòng nước lấp loáng, tôi thấy ở trên cầu, lúc này đã vẹn nguyên trở lại, có hàng chục người đứng, ánh mắt chằm chằm nhìn xuống dưới nơi tôi đang nằm.

Tôi giật mình choàng tỉnh, thở dốc. Cơn mơ khiến tôi khó lòng mà chịu được. Cơn mơ làm tôi cảm thấy nóng ruột, muốn tìm hiểu ngay tức khắc.

Biết nằm tiếp cũng khó mà ngủ lại, tôi quyết định thay quần áo, bới chiếc đèn pin trong túi rồi khẽ khàng rời khỏi phòng, xuống tầng trệt.

Dưới tầng im ắng, chỉ có một cậu thanh niên đang nằm ngủ lăn lóc trên ghế tựa, hình như là bảo vệ của khu nhà nghỉ.

Tôi đành đánh thức cậu ta dậy xin mở cửa. Tôi cần kiểm chứng 1 số thứ.

Cậu ta làu bàu nói: "Mở thì mở nhưng chú đừng đi qua cầu. Giới nghiêm tới 5h sáng đấy. Nhá!"

"Ừ yên tâm!". Cửa mở xong tôi lao ra ngoài.

Tôi bước phăm phăm về phía cây cầu kia. Tôi muốn thực sự trải nghiệm lại những gì đang tồn tại ở đó vào ban đêm chứ không phải trong ánh sáng ban ngày.Dù đó quả thực là một sự đánh liều bất chấp lời cảnh cáo khổng rõ ràng của những người dân nơi đây.

Tôi đi theo con đường vắng lặng ra tới đầu hòn đảo.

Cây cầu hiện ra trong đêm, đĩnh đạc và yên ắng với vẻ cổ kính rêu phong, những tấm gỗ mục.

Tôi đứng trước cây cầu nhưng không dám bước lên. Tôi cứ đứng im như vậy một lúc, suy nghĩ xem mình nên làm gì trước.

Đột nhiên:

Cót...két

Cót..két...

Từng tấm ván gỗ vang lên kèn kẹt như đang có người bước lên làm tôi rùng mình. Lúc này trên cầu làm gì có ai?

Tiếng cót két vang lên càng ngày càng nhanh và mạnh, tiến dần về phía tôi, tôi vội vã lùi lại, tay trái nắm chặt số bùa trong túi chuẩn bị vận bùa.

Một bàn tay khẽ nắm chặt lấy cổ chân tôi giằng mạnh.

Tôi bất ngờ ngã ngửa ra sau, đống bùa trong túi xổ ra bay lả tả trong gió sông.

Tôi nhìn về phía chân mình thì thấy bàn tay trắng bệch, vươn lên từ phía dưới cầu đang gắng sức lôi tôi sang đầu cầu, nơi không có rào chắn để tôi rơi xuống dòng nước đen ngòm dưới kia. Giấc mơ thành thật ư? Đây là thứ ma quỷ gì vậy?

Tôi giãy giụa mãi không được, những tấm bùa với mãi không tới.

Tôi phải làm gì đây?
[Đọc Truyện Này...]


TỰ VẪN



Xe đi được vài tiếng thì tới trạm dừng chân. Chúng tôi xuống trạm để ăn cơm tối.

Từ lúc tôi xuống xe, ăn xong, bình thản ngồi xuống nghỉ ngơi cho xuôi cơm thì người tài xế khẽ tiến tới gần tôi, khuôn mặt có vẻ khó xử lắm, mồ hôi tuôn đầy trán. Người phụ xe đã chẳng còn nét hung hăng như lúc sáng mà đứng nép phía sau người tài xế béo lùn, tổng thể trông hết sức buồn cười.

Ông ta gãi chiếc đầu hói, rồi khẽ khàng cất tiếng: "Anh là thầy pháp à?"

Tôi chậm rãi trả lời: " Tôi có hiểu biết chút ít."

"Anh nhìn...nhìn thấy cái gì à?"

"Ừm...Tôi thấy một vong nữ theo bám anh...Tầm 10 mấy tuổi thôi. Nó định cho cả chiếc xe này đi đời nhà ma...May nhờ đứa trẻ kia tôi mới kịp thời phát hiện ra..."

Mặt 2 người đàn ông tái mét. Họ lại nhìn nhau.

"Xin..xin thầy hãy giúp tôi với...Dạo này..sau vụ đó..chúng tôi sống không yên được..."

"Nghiệp tự gây ra thì phải tự gánh. Hiện giờ tôi cũng đang vướng một vụ việc rất cấp thiết, không có thời gian để giải cái nghiệp do các anh đâu. Các anh có thể tìm thầy khác, hoặc xoa dịu thân quyến nạn nhân đi..."

"Vâng...À..." Người tài xế cúi thấp xuống, dúi vào tay tôi 1 tờ tiền mới cóng. "Mong anh giữ kín chuyện này!".

Tôi cười khẩy, từ chối tờ tiền dơ bẩn: "Tôi cũng không nhiều thời gian để đi ngồi lê đôi mách đâu...Các anh hơi đánh giá cao tôi rồi...Tôi nghĩ là các anh nên tập trung sám hối đi thì hơn...". Nói xong tôi đứng phắt dậy rồi leo lên xe nằm.

Tích...tắc...

Chiếc xe lắc lư trôi trong đêm. Những cơn mơ ngột ngạt trong tiếng mưa vẫn hơi rả rích cùng bầu không khí im ắng trong xe khiến tôi tỉnh giấc giữa đêm. Chuyến xe đã đi được 2/3 hành trình rồi. Sáng sớm mai là tôi tới nơi. Tôi chỉ muốn mau chóng kết thúc chuyến đi đầy ám ảnh này.

Vậy mà cuộc sống đâu có dễ dàng như vậy.

PỐP 1 tiếng thật to, chiếc xe bỗng nghiêng ngả. Tôi sợ hãi bám chặt vào chiếc thành giường. Tiếng kêu ố á vang lên khắp xe. Mọi người đều tỉnh giấc sau cú lắc mạnh.

Chiếc xe dừng lại kin kít trên đường. Có người nhỏm dậy hỏi: "Sao thế bác tài?"

"Ờ à...Hình như nổ lốp sau rồi..." Người phụ xe nói.

"Ơ..." Mọi người nhao nhao lên. Thế thì chúng tôi có đến nơi kịp không thế? Còn mấy điểm dừng nữa cơ mà?"

"Yên tâm...Chúng tôi có lốp dự phòng và dụng cụ. Giờ là đêm rồi...Phải tự sửa thôi, xui quá...Sẽ cố gắng xong nhanh...Lâu lắm là 1 tiếng..."

Tiếng phàn nàn lại vang lên. Tôi cũng thở dài. Đó, biết ngay là cũng chẳng suôn sẻ được gì mà. May mà tôi có dán lá bùa kìa đầu xe, không thì không biết còn chuyện gì nữa...

Người tài xế và phụ xe lục xục tìm hộp dụng cụ ở trên đầu xe, còn lốp chắc lưu ở dưới cốp xe.

Chúng tôi đang dừng tại đường quốc lộ đi qua miền Trung, ở dưới chân 1 dãy núi nào đó, cảnh vật xung quanh âm u toàn cây rừng, mờ mờ ảo ảo trong ánh đèn pha sáng lòa.

Lúc đó bất chợt tôi thấy những tiếng thì thầm mờ ảo vang vọng lại từ xa...

Xuýt xuýt.. Tiếng thì thầm, rất nhiều, đang lại gần đây. Bầu không khí ngày càng bóp nghẹt lại, tôi nhìn qua khung cửa sổ bên phải mình tìm kiếm xem chuyện gì đang xảy ra .

BỘP.

Một bàn tay trắng bệch cùng một gương mặt ngây dại của một người với mái tóc rũ rượi, tròng mắt trắng dã úp thẳng vào cửa kính.

Tôi sợ hãi nhảy ngược lên. Những người xung quanh nhìn tôi khó hiểu.

Từ trên những bóng cây rừng, những bóng người lả lướt kéo dần xuống phía chiếc xe đang dừng của chúng tôi. Như một con thỏ lạc vào giữa bầy sói. Chúng là những vong hồn ẩn giữa rừng núi này. Nhiều bóng ma còn mặc cả quần áo dân tộc Mèo với mái tóc xõa xượi, những bộ quần áo thời chiến, balo con cóc đủ cả,...

Hihihi...Tiếng cười vọng ra phía sau lưng tôi.

Tôi quay lại.

Một con ma nữ thò ngược đầu từ trên trần xe xuống, mái tóc buông dài, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào trong xe. Tôi thất kinh. Kinh hoàng nhất là chỉ có tôi có thể nhìn thấy chúng. Ma trêu quỷ dẫn thế này, nhiều vụ xe lao xuống vực chết mất cả đoàn cũng là thường tình. Có khi chính chúng làm nổ lốp xe ở đây.

Lúc đó người phụ xe đang định xách hộp dụng cụ xuống thì tôi hét lên: "ĐÓNG CỬA LẠI NGAY!"

Người tài xế giật mình nhưng cũng làm theo lời tôi nói. Mọi người xung quanh xì xầm; "Ơ...cái ông này bị điên à?"

"Sao..sao thế??" Người phụ xe hỏi tôi.

"Có ghế không? Tôi mượn, nhanh lên..."

Người phụ xe vội mang chiếc nhựa xanh để ngồi ra đưa cho tôi.

"Không được, thấp quá! Lại đây mượn vai!" Tôi vẫy vẫy "Nhanh lên..."

Ngoài cửa những bóng ma vẫn đang tiến lại gần. Đường quốc lộ chẳng hiểu sao không có lấy một bóng xe cộ nào khác ngoài chúng tôi.

Tôi bám lên giường trên rồi gác 1 chân lên vai người phụ xe.

Tay tôi run rẩy lấy bút lông và lọ mực đỏ trong túi ra vẽ bùa Họa An Thái Dương lên trên trần xe.

"Này..Không được vẽ lên đấy..." Người phụ xe nói.

Tôi vẫn im lặng, rút ra một lá bùa màu xanh lá cây tượng trưng cho mệnh Mộc rồi dán lên trên đống chữ vừa viết.

Tôi lấy khí từ đan điền, mặt đỏ gay lên để triển khai thuật vu cổ. Tay ấn chú, tôi lấy hết sức bình sinh ấn mạnh vào lá bùa.

Bùng, một ngọn lửa rất lớn bốc ra từ lá bùa khiến những người ngồi xung quanh thét lên. Xung khí truyền ra xung quanh rất rộng, bán kính tới 300m.

Có người la lên:"Ông này bị điên à?"

"Sao nhà xe lại để người như thế này làm mấy trò này?" Mọi người phàn nàn. Tôi mỉm cười, chỉ biết là những vong ma đu bám trên xe nãy giờ đã tan biến, những con ma khác cũng đang lùi dần về bóng tối của những tán cây.

Lá bùa đã cháy hết, để lộ chữ hỏa cháy đỏ rực màu vàng cam ở trên trần xe. Lửa ảo giác nên chắc chắn sẽ không xảy ra cháy được. Những người bình thường họ sẽ không hiểu. Lửa này chạm vào không bỏng không cháy, chỉ ấm sực và khó tắt.

Tôi leo xuống thở hổn hển vì mất sức rồi mới đứng thằng dậy nói: "Mọi người không thấy nãy giờ đi qua đây không có 1 chiếc xe nào à? Đây là đường quốc lộ chính, kể cả đêm khuya rồi, chắc chắn cũng phải có xe chở hàng, chở khách như chúng ta đi qua chứ? Nếu không tin tôi thì các người cứ đi tiếp, xem chuyện gì sẽ xảy ra...Chúng ta đang bị che mắt! Tôi xin hứa nếu như có làm tổn thương đến bất kì ai, tôi sẽ chịu hoàn toàn trách nhiệm!"

Cả chiếc xe xì xào nhưng không có ai lên tiếng phản bác nữa. Tôi quay sang nói với người phụ xe: "Giờ xuống sửa nhanh lên. Tôi đi cùng..."

"Trên xe có ai thuộc mệnh Mộc không nhỉ...Làm ơn chúng tôi cần giúp cho nhanh xong chuyện..."

Một thanh niên trẻ từ từ giơ tay lên. Tôi hỏi năm sinh và người đó trả lời. Tôi gật đầu rồi bảo người thanh niên xuống xe cùng.

Cửa xe mở, không khí lạnh toát ùa vào. Trời đã tạnh mưa. Tôi rút ra một lá bùa đỏ lớn rồi đốt lên, xung quanh ấm dần.

"Xuống đi, đưa tay cho tôi..." Tôi nói với cậu thanh niên.

Tôi vừa cầm vào tay người thanh niên thì ngọn lửa vẫn đang cháy trong tay tôi bừng lên mạnh mẽ hơn.

"Rồi đó, gọi cả ông tài xế xuống, sửa cho mau đi..."

Họ lôi từ trong cốp xe ra chiếc đòn bẩy hơi và bánh xe khá nặng rồi làm công việc của mình. Tôi cố gắng duy trì ngọn lửa trong tay và yên lặng chờ đợi.

Được 15 phút thì một chiếc xe tải chạy vun vút qua chúng tôi. Rồi sau đó lại là một chiếc container nữa. Ánh sáng đèn pha của những chiếc xe chiếu vào chúng tôi, chiếu rõ cột mốc bên đường. 313. Tôi khẽ rùng mình. Nhưng dù sao chúng tôi cũng đã thoát khỏi hiểm cảnh. Mọi thứ đã trở về bình thường.

1 tiếng sau, mọi thứ mới được làm xong xuôi. Chuyến xe lại bắt đầu trong mệt mỏi. Chuyến hành trình này gặp nhiều xui xẻo cũng có thể là do xuất hành giờ xấu, hay do chính nghiệp nặng mà người cầm lái đang mang. Tôi nằm xuống là lại ngủ thiếp đi ngay. Vận bùa quá nhiều cũng làm tôi mất sức.

Chuyến xe lắc lư tiến dần vào miền Nam Tổ quốc.

8h sáng, xe cập bến Khánh Hòa.

"Anh gì ơi...Dậy...dậy đi..." Giọng người phụ xe gọi tôi. Sáng giờ chiếc xe đã dừng ở mấy bến trả khách rồi mà tôi không hay biết gì vì quá mệt.

Tôi vươn vai ngồi dậy, trên xe còn lác đác vài người. Một cảm giác thanh thản dâng lên trong tôi. Nếu như không có tôi, không biết những người đó có tới nơi họ cần đến được hay không?

Tôi uể oải thu dọn đồ đạc rồi nhanh chóng xuống xe. Tôi trễ giờ hẹn phải gần 2 tiếng đồng hồ.

Tôi phải nhanh lên. Tôi gọi vài cuộc cho người nhà nạn nhân, tên là ông Lãng gì đó, nhưng không thấy bắt máy.

Tôi ra ngoài bến xe kéo theo chiếc vali nặng trĩu, bắt một chiếc taxi với địa chỉ cầm trên tay. Mấy chiếc xe đều từ chối tôi.

"Chúng tôi không chở vào tận sâu thế này đâu!" Họ nói.

"Thế chở đến gần đấy cũng được"

"Gần đó có một chợ đầu mối buôn bán được lắm, tôi chở đến đó thôi đấy."

Tôi vội vàng gật đầu rồi bỏ vali vào cốp, leo lên xe.

Chiếc xe đưa tôi đi sâu vào thành phố Khánh Hòa, ra tới gần bở biển. Đi nửa tiếng mới tới chợ mà người lái xe đề cập với tôi trước.

Tôi trả phí rồi kéo vali xuống. Trước khi lái xe đi người tài xế dặn tôi: "Muốn vào tận nơi thì hỏi người dân trong chợ ngta dẫn cho nhé...Có xe ôm đấy..."

Tôi gật đầu rồi kéo vali vào trong chợ. Tôi chìa địa chỉ ra thì người dân ở đây đều chỉ cho tôi tìm 1 người phụ nữ tên Hoa, bán hoa quả trong chợ.

Người phụ nữ đó thấy tôi hỏi thì lấy điện thoại ra điện cho một người, nói rằng có khách muốn vào làng Độc Kiều, cần người chở.

Bà Hoa đon đả với tôi: "Ở đây chắc chỉ có mấy chú xe ôm bên tôi là dám đưa khách vào tận đó thôi...Chúc anh may mắn nhé! Nhớ trả hậu hĩnh cho mấy chú ấy đó!"

Tôi cau mày lợn gợn. Chẳng hiểu sao có 1 cái làng mà lại khó vào thế. Hay là đường khó đi?"

"Sao thế hả chị?" Tôi dò hỏi.

"À...ừ thì..không có gì đâu..Ở đó có nhiều người chết đuối quá nên người ta sợ ấy mà...."

À ra thế, thì tôi đi giải quyết đây còn gì.

Một lát sau xe ôm đến, tôi ôm chiếc vali nặng trịch lên để lên chiếc yên xe rách rưới, đội mũ bảo hiểm rồi leo lên xe.

Chiếc xe máy đi vòng vèo vào trong một số ngôi làng, đường đất, cuối cùng cũng đến nơi. Đường đi thì xóc, thật quá ư vất vả.

Người lái xe dừng xịch ở trước một con dốc thoai thoải, hai bên là cây lau cỏ rậm.

"Đây anh nhé...đi xuống dưới con dốc đó, cứ đi thẳng sẽ tới bờ sông. Ở đó có một cái cầu, bước qua cầu là sang đảo bên kia, nơi có làng Độc Kiều anh tìm đấy."

Tôi gật gù trả phí cho người lái xe. Ông ta cầm tiền giúi ngay vào túi quần rồi phóng xe thật nhanh đi mất, không ngoảnh lại 1 lần nào.

Tôi bước khó nhọc xuống dưới con dốc thoải, kéo theo chiếc vali.

Xa xa tôi đã nhìn thấy màu nước trăng trắng đầy ghê rợn. Đi qua những cây cầu tôi chỉ dám nhìn thẳng. Nhìn xuống nước chắc tôi không thể chịu được cảm giác như bị hút xuống đó.

Tôi đi từng bước một, và chiếc cầu hiện ra.

Đó là 1 cây cầu gỗ, trông đã khá cũ rỉ, không quả rộng mà chỉ đủ 2 làn xe máy đi lại. Cầu bắc qua con sông khá lớn. Chiếc cầu như nhuốm màu thời gian, chất gỗ bạc phếch vì sương gió. Cầu cũ thế này, tôi đi qua có sập không nhỉ? Ghê quá.

Tôi tiến lại gần cây cầu hơn. Hình như đây là lối vào duy nhất của hòn đảo bên kia. Sao chính quyền không xây một cây cầu mới hơn nhỉ?

Ở trên cầu thấp thoáng bóng người. Hình như là một cô gái, đang đứng yên lặng trên cầu, gió sông thổi mái tóc tết ngắn hai bên của cô gái bay lất phất trông rất thê lương. Cô gái đang ngắm cảnh thì phải. Tiện quá, tôi sẽ đi qua hỏi chuyện luôn về ngôi làng trước mặt.

Tôi bước thêm hai bước nữa.

Bỗng nhiên cô gái bám chặt lên thành cầu, đứng lên bằng một động tác rất dứt khoát, rồi gieo mình xuống sông.

Bóng dáng mảnh mai của cô gái như bị thổi bay trong những cơn gió lồng lộng trước khi mất hút phía dưới in đậm vào trong mắt tôi.

Máu tôi đông lại vì cảnh tượng gây đả kích quá lớn.
[Đọc Truyện Này...]


Ngã Ba Ma Quái



Trong vũ trụ bao la rộng lớn như thế này, có không một thế giới khác tồn tại song song với thế giới chúng ta đang hiện hữu. Bản thân tôi không dám khẳng định điều gì, nhưng với những điều ma mị được nghe kể lại, những hiện tượng khó giải thích mà tôi được chứng kiến, tôi vẫn tin rằng ở một nơi xa xôi nào đó người ta gọi là cõi âm, cuộc sống vẫn được tiếp diễn.
Nhà gần nên tôi cũng hay được bố mẹ cho về quê chơi, ông bà nội mất sớm nên tôi hay qua chỗ nhà ông chú mà ông bà xem tôi như cháu nên tôi cũng quý ông bà lắm. Có đợt tôi về quê ngủ ở nhà ông bà nhưng đến nửa đêm tôi lại lạ giường k ngủ được và bắt ông chú( e ông nội tôi, gọi tắt là ông T) qua đón tôi về bên kia. Trên đường đi về tôi và ông T có đi qua một đoạn đường tối không có đèn, bỗng tôi lạnh sống lưng, ra cả mồ hôi lạnh. Tôi quay sang hỏi ông
- Ông thấy lạnh giống cháu k?
- Mày hâm hả, trời này nóng thế này mà bảo lạnh, hay mày bị ốm hả cháu
Nói xong ông quay sờ trán tôi mà thấy tôi vẫn bình thường và thoáng qua thấy ông giật mình và bảo
- Thôi về nhanh đi khuya rồi.
Về đến nơi tôi mới hỏi ông sao khi ddi qua chỗ kia tôi thấy lạnh toát thì ông chỉ bảo thôi đi ngủ đi mai còn đi chơi.
Tuổi thơ trôi qua êm đẹp đến năm tôi năm lớp 9. Vừa đi thi về mà k thấy bố mẹ đâu, gọi điện thoại mới biết bố mẹ phải về quê gấp hôm qua có cô H trong làng đi chơi về khuya bị ma đói theo về , nó đang quậy tanh bành cả nhà.( các bác thắc mắc vì sao bố mẹ tôi phải về phải k =)). Bố tôi là tộc trưởng của một họ nên quê có việc gì cũng phải về ). Tối lúc đấy cũng chả quan tâm đến chuyện gì xảy ra ở quê vì mới thi về chả còn tâm trạng nên lên phòng nằm ngủ lấy sức chiều còn chiến đấu môn Tiếng Anh. Đến tối bố mẹ về nói về chuyện con ma đói này, tôi lại hóng hớt hỏi chuyện
- Sao bố mẹ đi lâu thế, tưởng đêm nay cho con nhịn luôn chứ
- Mày lớn từng này mà k biết nấu cơm hả. Bố tôi hắng giọng nói
Mẹ tôi lại lên tiếng bênh vực tôi: con nó đi thi về nó mệt mà.À mà làm bài được không con, đừng để bố mẹ được gọi lên trường nhá- mẹ đá điểu tôi
Tôi: - thì con làm tàm tạm chứ chắc cũng đủ dùng =))
Mẹ tôi:- lo mà học đi nhá, game suốt ngày cô khen nằm trong top chơi game của lớp đó. Liệu thần hồn đó con.
Mẹ tôi quay sang hỏi bố tôi: liệu chuyện kia có giúp được cô H không nhỉ?
Bố tổi trầm ngâm đáp: cái nàu hơi khó, đến cả ông P(e sau ông nội tôi là liệt sỹ ) còn khó nói nó nữa mà haizz.
Tôi lại trỗi tính tò mò:
-nó sao hả bố
Bố tôi: thì mày cũng biết nó thế nào mà, phá tan bành cả xóm làng đòi ăn ăn mà ăn 1 lần t con còn uống thêm rượu, ăn xong nó còn đòi ăn nữa, cái này không giải quyết được sớm thì.... haizzz
Tôi:
-mà đi đâu mà nó bám theo về phá thế
Bố :
-nó đi qua cái ngã ba gần nhà mình ở quê ấy, chỗ đấy thì ma quỷ đầy, đã biết rồi còn hay đi chơi đêm...haizzz( lại thêm lần thở dài nữa ).
Đêm về nằm thế nào tôi cũng không thể chợp mắt được vì nhớ lại những hôm được về quê đi chơi với bọn trẻ trong làng mà ngay chính cái ngã ba ấy- nơi tụ hộp của bọn trẻ con chúng tôi, nơi diên ra các trò chơi tuổi thơ, chỉ cần nghĩ lại thế thôi cũng khiên tôi sởn cả da gà. Miên man suy nghĩ thì tôi cũng chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Tôi đag say giấc thì có cái gì đó nhớt nhớt trên mặt tôi, không lẽ là... Hóa râ là con boss nhà tôi, sáng nào 6h nó cũng lên đánh thức tôi dậy để đi học nhưng thi xog rồi mà nên tôi lại nằm ngủ nướng. Trong lúc đang lim dim thì tôi nghe tiếng bm bàn luận về cái con quỷ đói kia làm tôi tỉnh dậy hóng hớt theo. Sau 1 hồi năn nỉ thì tôi cũng được về quê thôi bố. Trên cả quãng đường về tôi miên man suy nghĩ con quỷ kia nó thế nào, thực sự ghê gớm thế sao?
Đag miên man suy nghĩ thì đến nơi. Cảnh đầu tiên tôi thấy nó là đag ở trong xác của cô H nó đang nhai ngốn nghiên con gà luộc. Thật là kinh dị. Sau một hồi thì có ông thầy bói được nhà kia mời về, ông bày dọn cúng đồ cho nó mà k hiểu sao nó còn trợn mắt dọa nạt ông. Ông kia cũng bất lực ra về.
Cũng may là có một người trong làng biết đến một vị pháp sư cao tay, gđ cô H tức tốc đến mời ông thầy kia đến. Khi vừa đến đầu làng ông đã đoán ngay có chuyện không lành nên ông rải bước nhanh cùng với ngưòi nhà cô H.Ông bảo với gđ cô H cb 3 mâm đồ ăn cúng cùng với 5 con gà luộc và 1 can rượu 5l. Sau ngày hôm sau ông thầy cùng với ông P(ông P nhập vào ng bố tối nha ), chạm mặt con quỷ. Trời đag nắng nóng tự dưng tối sầm lại, gió thì thổi vù vù làm tôi sởn cả da gà. Ông thầy kia bảo cả nhà vào nhà đóng kín hết của lại.tôi đứng sát mép cửa có nghe được một chút đoạn hội thoại.
Ông tôi quát:
-Con quỷ kia, người ăn uống chưa đủ hay sao mà vẫn chưa chịu đi
Một con gió mạnh đến làm cánh cửa rung lên, tiếng con quỷ cười nghe man rợ :
-hahaha từng này chưa thấm gì so với ta, ta ở đây lâu lắm rồi mới có bữa ăn này, làm sao dễ dàng đi được hahaaaha.
Ông thầy giờ mới lên tiếng:
- nước sông không phạm nước giếng cớ sao ngươi dám đi theo cô này về đây.
Nó cười lớn hơn trước:
- ta á hahaaaha, sao ta phải nói cho người lý do nhỉ ?
Lúc ấy trời ban đang ban ngày mà mây đen ùn ùn kéo đến như ban đêm, gió cứ rít lên từng cơn, tôi không biết đag có chuyện gì xảy ra ngoài kia mà gió cứ rít làm cánh cửa nó rung lắc dữ dội. Sau hơn 2h đồng hồ trôi qua thì ông thầy mở cửa ra, tôi thấy cảnh trc mắt tôi như bãi chiến trường đồ cúng thì đổ hết vương vãi lung tung, gà thì vẫn nguyên con nhưng 1 con 1 góc, ông thầy bảo với gđ cô H mang cô H vào nhà lấy khăn ấm đắp lên trán và tẩm bổ cho cô vài hôm, con quỷ nó đi rồi. Ông tôi cũng đã đi còn bố tôi ngồi thở dài trước chiến trường vừa xảy ra, nhìn cảnh mà thấy xót thương gđ cô H. Sau đó gđ cô H giữ ông thầy kia lại vài hôm và gửi thầy 1 số tiền nhỏ nhưng thầy không nhận và từ biệt gđ cô H.
Tối đó về đến nhà tôi tò mò hỏi bố về chuyện lúc sáng thì bố bảo bố cũng không biết vì ông mượn xác, tỉnh dậy thì thấy tan hoang như thế. Đêm nằm ngủ mà thôi cứ thao thức không biết bằnng cách nào mà ông tối với ông thầy kia đuổi được con quỷ đi, chắc có bí ẩn nào đấy mà 2 người không muốn nói.
Rồi một ngày ông tôi cũng về vì có mấy chuyện trong gđ, tôi trỗi trí tò mò nên lúc ông dặn dò mn trong nhà xog tôi mới dám lại hỏi :
- ông ơi sao 2 ng có thể đuổi được con quỷ kia đi thế ak
Ông tôi mặt tự dưng cau mày lại:
-con nít hỏi mấy chuyện này làm gì. Mà ông dặn này, về quê thì hạn chế ra khỏi nhà buổi đêm, nhất là hạn chế đi qua cái ngã ba bữa cô H bị ấy, chỗ đó còn mấy con nữa chứ không phải 1 con đâu.
Tôi nổi hết cả da gà khi nghe ông bảo thế. Không biết còn bn chuyện nữa sẽ đến với làng quê tôi ?
[Đọc Truyện Này...]


Truyện : Nhà trọ




Cách đây tầm 7 năm về trước, lúc đó mình học 12 còn thằng em họ mình học 11. Hồi đó buổi sáng thì học chính, buổi chiều thì đi học thêm nguyên cả tuần trừ chủ nhật. Nhà mình cách trường tầm 8km. Những hôm trời mưa gió đạp xe đạp đi học rất vất vả nên 2 anh em quyết định xin bố mẹ cho ở trọ gần trường, thực ra đó là lí do của thằng em , còn mình thì còn 1 lí do khác quan trọng hơn, các bạn cứ đọc tiếp sẽ rõ. Tính mình thì thích thoải mái nên anh em mình kiếm được 1 căn nhà mà không có người ở, chỉ thỉnh thoảng chủ nhà mới đến 1 lần. Nói 1 chút về ngôi nhà cho mọi người dễ hình dung, đây là ngôi nhà cấp 4 , khá lụp xụp. Phía trước là 1 cái sân khá rộng như bao nhà khác nhưng nó đặc biệt hơn là được xây bao quanh khép kín luôn. Bước qua cánh cửa để vào sân đập ngay vào mắt là cái bàn thờ to chà bá ngay phía trái. Còn bên phải để 1 bộ bàn ghế cũ kỹ, nhìn qua cũng biết lâu lắm rồi không có ai ngồi. Đi qua sân là đến cửa chính vào nhà. Phía trên có gắn 1 cái gương nhỏ. Đi vào trong phía tay trái là 1 chiếc giường đã bị hỏng. Đây là chỗ anh em minh để treo quần áo. Còn bên phải là phòng ngủ được ngăn với bên ngoài bởi 1 vách bằng gỗ. Để đi xuống nhà bếp thì phải đi qua phòng này. Phía bên trên cửa vào phòng có dán 1 tấm bùa. Trong phòng này có 1 chiếc giường đặt cạnh cửa sổ chung vách tường với sân bên ngoài. Điều đặc biệt nhất với mình là cửa sổ này được đóng lại bằng 1 dây thép buộc chặt vào song cửa sổ, mà có 1 cành dâu được đan ngang vào song cửa sổ. Không biết chỗ mọi người thì sao chứ chỗ mình thì có quan niệm ma quỷ sẽ sợ cành dâu. Đi qua phòng ngủ này sẽ tới nhà bếp. Trên phía cửa cũng có dán 1 lá bùa. Nhà bếp thì khá nhỏ, được chia ra 2 bên, 1 bên là nhà tắm 1 bên là để bếp. Cạnh nhà tắm có cái cửa để đi ra phía sau nhà. Phía sau nhà là 1 sân bóng chuyền, đi theo sau nhà 1 đoạn là nhà vệ sinh. Nó tách biệt hoàn toàn với ngôi nhà nha các bạn. Ai ở vùng quê chắc sẽ biết
Ngày đầu tiên anh em mình đến ở thì được chào đón bằng những ánh mắt rất lạ của hàng xóm. Khi vào nhà thấy ngôi nhà cũng kì lạ nhưng trước giờ mình không tin vào chuyện ma quỷ nên cũng không nghĩ ngợi nhiều. Ak quên phía trên nóc nhà họ còn nhét rất nhiều hương vàng nữa nhé. Anh chủ nhà bảo cứ mồng 1 với 15 thì mua ít kẹo bánh về thắp hương. Rồi dặn dò mấy cái nữa thì bảo có việc phải đi, có vẻ vội vàng lắm. 1 lúc sau thì có 1 bác hàng xóm sang bảo là ở nhà này nếu khi nào có việc gì thì sang kêu bác ấy, nghe xong câu ấy không hiểu sao mình thấy hơi nhột. Sắp xếp đồ xong cũng đã chập tối. 2 anh em tắm rửa xong làm thằng gói mì tôm. Ăn xong 2 thằng ngồi chém gió 1 lúc thì cũng 10h. Thằng em học 1 lúc còn mình thì cầm con 1201 nhắn tin với ny 1 lúc rồi ngủ. Đang thiu thiu thì Méo... Méo... Méo. Giật cả mình tỉnh dậy luôn. Không khác gì tiếng trẻ con khóc. Mình không xác định được con mèo kêu trước sân hay sau nhà. Lúc này nhìn điện thoại cũng 1h sáng rồi. Sau đó cố nhắm mắt tầm 30p thì mình cũng ngủ được đến sáng. Tiếp đó mấy hôm cũng không có gì đặc biệt ngoài tiếng mèo kêu và thỉnh thoảng có tiếng sột soạt ngoài sân. Thực ra lí do chính mình muốn ở trọ là để được gần em ny. Không nhắc thì thôi nhắc đến mình lại nhớ nyc anh em ak. Y nhau 4 năm giờ em ấy đã có ck rồi. Sẽ không có gì đáng nói nếu không có hôm đó. Hình như là ngày thứ 7 mình dọn đến nhà trọ. Hôm đó mình đuổi thằng em đi chơi fifa ol2 để đưa eny về phòng trọ. Méo hiểu sao thằng em lại đi thẳng về nhà luôn. Lúc đó mình méo quan tâm vì sắp được gặp eny, haha. Hồi đó y nhau nhưng ít gặp nhau lắm, gặp còn ngại cơ, không mạnh dạn như lớp trẻ bây giờ. Tầm 7h tối thì eny đến. 2 đứa nấu ăn xong thì vào giường ngồi tâm sự. Cũng có 1 ít hành động nha anh em. Quanh đi quẩn lại đã hơn 10h đêm thế là em ấy đòi về. Mặc dù mình rủ ngủ lại nhưng sợ bố mẹ nên em k ở được. Thế là mình phải đưa em về. Nhà em cách nhà trọ mình hơn 1km. Đưa em về mình về đến nhà cũng 11h rồi. Bước vào sân nhìn lên bàn thờ thì giật mình luôn, 1 con mèo đen vừa nhảy qua làm ngã mất 1 cái bài vị. Trên bàn thờ rất nhiều bài vị nha các bạn. Hoàn hồn xong định bước vào nhà nhưng không hiểu sao mình nghĩ phải dựng cái bài vị kia lên đã. Thế là lấy hết can đảm leo lên ghế dựng lên, lúc đó gai ốc nổi lên luôn các bạn ạ. Run lắm, toát mồ hôi luôn. Xong mình vào giường nằm 1 lúc thì ngủ. Đang ngủ mơ mơ thì nghe thấy tiếng bước chân đi nhẹ nhẹ. Tỉnh dậy mình cố nằm im lắng nghe xem có phải mình mơ hay thật. Tim mình như muốn nhảy ra ngoài vì tiếng chân càng lúc càng rõ. Rõ đến mức mình nghĩ có ai đang đi lại ngay cửa sổ chỗ giường mình nằm. Nhưng giờ lại không nghe gi nữa. Luc này gần 1h sáng rồi. Nằm im 1 lúc không nghe gì nữa, mình nghĩ chắc thần hồn nát thần tính thôi. Thế là lại nhắm mắt đi ngủ, chưa kịp chợp mắt thì giật mình bật cả người dậy
Mình nghe thấy tiếng có ai đang chơi bóng chuyền. Mà làm gì có ai chơi bóng chuyền giờ này. Có ma... ma thật rồi, mình nghĩ bụng. Sợ thật đó nhưng cơn tò mò nổi lên. Thế là rón rén đi xuống bếp nhìn ra sân bóng chuyền qua 1 cái lỗ nhỏ. Minh thấy lưới bị rung nhưng không thấy ai cả, tiếng chân và tiếng bóng vẫn nghe rõ lắm. Lúc này người mình lạnh toát, chân đứng không vững suyt nữa thì ngã. Khó khăn lắm mình mới đi được lại giường. Vẫn nghe tiếng ai chơi bóng chuyền. Nằm mãi không thể ngủ được, 1 lúc sau có tiếng gà gáy, nhìn đồng hồ cũng hơn 4h rồi. Lúc này thì không còn nghe gì nữa. Rồi m cũng ngủ lúc nào không hay. Thế là sáng ra thằng em lên mình bảo với nó nhà này không ở được nữa, phải về thôi. Nó cũng không hỏi gì hình như nó cũng hiểu vì sao. Thế là mình trả nhà ngay trong ngày luôn
[Đọc Truyện Này...]


Chuyện Về Thời Sinh Viên




Chuyện này xảy ra vào giữa năm 2010, lúc đó mình đang là một cậu sinh viên trẻ chuyên ngành sư phạm ở thành phố HCM, mình còn nhớ như in vào một buổi chiều của hôm thứ bảy, sau khi đã bận rộn với những bài thu hoạch của mình trong kí túc xá thì đột ngột mình nghe bên ngoài có tiếng la hét thất thanh của một bạn nữ rồi kéo theo đó là những tiếng ồn ào náo nhiệt của đám đông.

Tính mình thì cũng hiếu kì lắm nên đã bỏ ngang và lao thẳng ra ngoài hóng hớt một ít, nghe đám đông nàn tán ngay trước cửa phòng mình nên mình mới biết chuyện là có một bạn nữ vừa treo cổ chết ngay tại phòng của bạn ấy. Mình xin giải thích rõ hơn là phòng nam của bọn mình đặt ngay sát bên cạnh dãy phòng nữ, nếu tính sơ sơ khoảng cách từ phòng mình đến phòng của bạn gái bị treo cổ chết ấy thì mình nhớ không lầm chắc cũng phải hơn chục phòng.

Theo dòng người! Mình cũng có chen vào coi,... mới đầu nhìn vô mình cũng không khỏi hoảng hốt khi chứng kiến cái cảnh thương tâm đó, một cái xác treo lơ lửng giữa gian phòng, khuôn mặt tái xanh nhợt nhạt, đôi mắt nhắm nghiền và mặc một bộ váy màu đen.

Chắc có lẽ cô gái đó đã chuẩn bị rất kĩ càng trước khi tự sát trong chính căn phòng của mình, thông thường thì vào những ngày cuối tuần các bạn sinh viên thường có thói quen là đi về quê thăm gia đình nên cũng không lạ gì khi bạn nữ ấy lại chọn một buổi chiều ngày thứ bảy để chết.
Sau ngày hôm đó! Mình hầu như luôn bị ám ảnh bởi cái xác treo lơ lửng ấy cho đến tận ngày hôm sau tức là hôm chủ nhật. Sau một ngày đi làm thêm ở bên ngoài trở về, nhìn lại đồng hồ lúc đó cũng đã ngót nghét 10 giờ kém. Không biết có nhọ quá hay không nhưng đêm đó đi về phòng mà cảm giác nó yomost đến lạ! Phòng mình nằm trên lầu, dãy phòng của nam được nối liền với dãy phòng nữ nhưng ở giữa là một cái cầu thang, ban đêm thì cái cầu thang đó sẽ bị khóa lại nên chỉ còn cách là bắt buộc phải đi ngang qua dãy phòng nữ rồi mới đến được dãy phòng nam.
Đêm đó là cuối tuần nên xác định là hầu hết các phòng đều trống trơn vì mấy cô cậu sinh viên hôm đó về quê cũng đông, đèn thì tắt tối thui, vừa bước lên đến tầng lầu dãy phòng của kí túc là cảm giác rờn rợn lại bắt đầu chạy dọc sống lưng, không gian vừa tối đã vậy lại còn yên tĩnh, đôi chân mình cứ rung rung mà bước từng bước đi trên dãy hành lang xa tít ấy, vội cầm chiếc điện thoại bật đèn pin lên mà soi đường đi.

Vừa đi mình vừa niệm phật, cứ thế mà đi được một đoạn dài, cho đến lúc mình nghe có tiếng động lạ ngay phía trước thì cũng là lúc mình biết rằng mình đã đứng ngay trước cửa phòng của cô gái kia. Cánh cửa mở tan hoang, mình cũng theo đó mà tò mò vào trong xem thử, mà quả thật là mình cũng công nhận rằng lúc đó mình gan thật, khoảng thời gian mà cô bạn kia vừa chết là cả đám bạn cùng phòng còn chả ai dám tiếp tục ở lại trong căn phòng nữa đó nữa vậy mà đêm đó mình lại vào đó tham quan mới ghê chứ.

Khi vừa đặt chân vào là tự nhiên có một luồng gió phà vào lưng mình, ngay tức khắc mình mới quay người nhìn lại,... khoảnh khắc đó mình điếng người trong vài giây vì ngay trước mặt mình chính là cô gái hôm bữa treo cổ tự tử. Cô bạn đó vẫn mặc bộ đồ hôm bữa mình thấy nhưng lần này cô ta lại đứng đây nhìn mình rồi nhoẻn miệng cười, nụ cười vô cảm đó như ăn sâu vào trong trí nhớ của mình vậy,... cái nụ cười ấy nhìn nó kinh khủng khiếp thế nào ý, cứ như kiểu là đang gượng ép cười vậy, đôi mắt luôn luôn nhìn thẳng vào khuôn mặt của mình,... tự trong thâm tâm mình thầm nghĩ:

- Chết bà mợ nó rồi! … đậu xanh thật chứ nó đứng ngay cửa là thôi rồi xác con mợ nó định luôn kì này có mà són ra quần cũng phải ráng mà lết về phòng thôi…

Vội cố gắng lấy hết sức bình sinh mà không nghĩ suy thêm nữa miệng vừa niệm nam mô a di đà phật vừa bước từ từ ra, cô bạn kia cũng bắt đầu thụt lùi lại trở ra ngoài cho đến khi mình ra được tới cửa là mình phóng như tên bắn chạy về phòng luôn, đêm đó may là vẫn còn một thằng bạn nằm ngủ chung trong phòng chứ nếu không thì chắc thức tới sáng luôn rồi. Sau lần đó mình tuyệt nhiên không dám làm khuya nữa, xin nghỉ chỗ làm thêm luôn, từ khoảng thời gian đó nguyên khu kí túc phòng mình hầu như ai đi về trễ cũng gặp cô bạn kia đứng ngoài hành lang đứng đợi cả,... cho đến tận bây giờ dù đã tốt nghiệp ra trường rồi nhưng mỗi khi có dịp về thăm trường là mình lại ghé ngang căn phòng ấy ngắm, giờ thì căn phòng đó đám tân sinh viên vẫn ở bình thường nhưng chắc là do không biết, mà dù sao thì thà không biết còn hơn chứ biết rồi lại bị ám ảnh. Riêng về những cô cậu bạn sinh viên cùng thời với mình thì mỗi khi nhắc lại ai cũng ngao ngán cả, nghe nói có đứa còn bị hù đến nổi xỉu luôn tại chỗ nữa nên tin đồn căn phòng đó có ma cũng từ đó mà ra.
[Đọc Truyện Này...]


Ma Ngoài Đồng



Nếu để nói về truyền thuyết quái dị ở Việt Nam đa dạng phong phú như thế nào, thì đêm nay tôi sẽ kể cho các bạn nghe về một câu chuyện đã được người dân vùng đồng bằng sông cửu long truyền miệng qua bao đời nay, mà trên hơn hết là rất ít người biết.

Ngày xưa, khi đất đai trong miệt thượng miền nam vẫn còn sơ khai, chưa khai hoang hết... nơi đó từng có một ngôi xóm, có tên là xóm Lái. Người dân quanh cả cái xóm Lái thời đó, ai cũng đồn ầm ĩ là đồng Ba Cỏ ma quỷ nhiều vô kể, nhất là ở phần ruộng bên nhà cô Năm Lài. Cha chú ngày xưa nói rằng, sở dĩ người dân vùng xóm Lái gọi cả mấy mẫu ruộng trong xóm là đồng Ba Cỏ, cũng bởi vì ruộng của xóm này được chia làm ba phần, bao gồm của ông Phú Tưởng, Cậu Hai Dương và cuối cùng là cô Năm Lài. Hầu như người dân quanh xóm đều nhờ thuê ruộng của ba địa chủ kia để canh tác trồng trọt, kiếm kế sinh nhai. Ngờ đâu, một hôm tai họa ập đến.

Vào một buổi sáng tinh mơ, có người vô tình phát hiện ra xác của cô Năm Lài nằm ngoài ruộng của mình, trên người không một mảnh vải che thân, bụng thì bị rạch một đường dài đến nổi lòi hết cả nội tạng. Ai thoạt nhìn qua cũng sợ đến tái xanh mặt, cái cảnh tượng đó còn khủng khiếp hơn, khi cả xóm Lái biết được tin, nhà cô Năm vừa có ăn trộm đột nhập. Từ đây mà mọi người mới suy ra, chuyện cô Năm chết lõa đồ ngoài đồng Ba Cỏ chắc cũng là do đám ăn trộm này làm, từ đêm đó trở đi, mọi chuyện kì bí bắt đầu lần lượt xảy ra.

Có người bảo rằng họ đi đêm về khuya, lúc đi ngang ruộng nhà cô Năm Lài, họ cứ thấy cái bóng trắng của một cô gái đang đứng giữa cánh đồng mênh mông hát vu vơ, lại có người khác đồn là vào những đêm trăng sáng, họ thường thấy một cô gái trẻ đứng bên bờ ruộng chờ người đi qua, để xin đồ mặc. Cứ hễ ai gật đầu đồng ý, là cô ta sẽ vén bụng lên đưa cả một bộ đồ lòng, chìa ra ngoài rồi nói:

"Khâu nó lại dùm tôi đi, làm ơn...!"

Nếu ai nghe phải câu này mà không nhận lời thì cô ta sẽ lấy ra một con dao nhọn hoắc, rồi rạch bụng người đó ra, sao cho giống với cô ta y như đúc. Hoặc nếu nhận lời khâu bụng lại thì người đó sẽ được cô gái trẻ dẫn ra giữa đồng, bị bắt ăn đất và phải dùng tay nhét nội tạng trở lại vào bụng của cô ta.

Từ những lời đồn đại đó, mà người dân vùng xóm Lái lúc bấy giờ mới sợ hãi và mời thầy về cúng vái. Nhưng hễ ông thầy nào khấn đến tên của cô Năm Lài, cũng liền tức khắc đứng như trời tròng rồi hộc máu mà chết. Chuyện không dừng lại ở đó, sau khi cô Năm Lài chết, chừng một tháng sau đó, cậu Hai Dương cũng được phát hiện ra là đã treo cổ chết ngay tại nhà. Người ta nói rằng lúc còn sống gia đình nhà hai cô cậu rất thân với nhau, đã vậy cô Năm Lài cũng sớm cùng cậu Hai Dương kết mối lương duyên trời định. Để rồi sau khi cô Năm chết, vì quá đau lòng nên cậu Hai mới tự tử theo. Cũng từ đây, mà hai phần ruộng của nhà cô Năm và cậu Hai đều bị bỏ hoang, không ai dám mướn, vì nếu thuê để trồng lúa nước thì trồng đến đâu cây chết đến đó, mà hằng đêm lại cứ nghe tiếng khóc nỉ non của ai đó ngoài đồng đến lạnh người.

Chuyện cô Năm chết oan và linh thiêng như vậy, nên người dân xóm Lái lúc đó mới lập miếu thờ cô ngay giữa ruộng mình, để cho cô được thanh thản mà bớt quấy phá người trần gian.

Cha ông tôi ngày xưa thường hay kể rằng nếu đi đêm về khuya ngoài ruộng, mà có nghe ai gọi tên hay nghe ai đó hát giữa cánh đồng khuya vắng ngắt thì cố cúi người xuống lụm một cục đất, sau đó đếm từ một đến năm rồi quăng nó ngược ra sau lưng mà chạy. Cứ mò đường mương hay chỗ có bùn sình mà đi, nếu đi trên đất láng thì chạy một vòng cũng trở về chỗ cũ.
[Đọc Truyện Này...]


Đi Theo Người Chết



Chuyện này xảy ra chắc cũng gần 4,5 năm gì rồi. Tôi còn nhớ năm đó là năm đầu tiên tôi học ở trường Đại Học Cần Thơ. Lần đầu tiên bước vào ngôi trường ấy, tôi choáng ngợp trước cái diện tích rộng lớn của ngôi trường đã mang lại cho tôi, nó cứ như một thành phố thu nhỏ vậy. Tôi học bên khoa công nghệ thông tin nhưng đường từ kí túc xá đi qua khu đó chắc cũng mất 15 phút đi bộ.

Nói về kí túc xá của trường thì khỏi nói chắc bạn nào từng học ở đó cũng biết là nó rất đẹp, lại còn mới nữa, lại còn có cả wifi, chỉ mỗi tội là không được nấu ăn trong phòng mà thôi. Tôi ở cùng với 3 cậu bạn ở khoa khác, phòng của chúng tôi thì lại nằm ngay bên dãy lầu phòng của bọn con gái nhưng do tất cả đều được xây gần với mép tường ngăn cách giữa trường và bên ngoài nên ban đêm từ cửa sổ nhìn ra nó hơi âm u một tí, bởi bên kia bức tường toàn là cây cối um tùm đâu có đèn đường gì đâu, dẫu cho bên trong trường cách vài chục mét là có đèn đường riêng nhưng nó vẫn âm u lạ thường.
Vào một buổi tối, cả 4 thằng đực rựa đang ngồi trong phòng, đứa thì bấm điện thoại, đứa thì học bài, đọc sách thì trong phút suy tư tôi đứng bên cửa sổ, một cô gái từ trên cao của dãy lầu đối diện nhảy vụt xuống nằm bẹp dưới đất (tôi không nhìn lên nên không biết rằng cô bạn đó ở lầu mấy), máu chảy ra cả một vũng rất to, tôi hốt hoảng gọi lũ bạn chạy ra cửa sổ nhìn xuống, thằng nào cũng tá hỏa... vội chạy xuống dưới xem tình hình rồi báo cho người lớn biết. Giây phút đó tim tôi như thắt lại vì lần đầu chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó, khuôn mặt biến dạng toàn máu với máu, tay chân cứ quẹo lơ như những con rối bị hư, có chỗ tôi còn thấy rõ xương bị thụt ra ngoài, mắt mở trân trân nhìn về một hướng nào đó ý. Lúc đó trời cũng gần 10h đêm rồi, đa số các bạn phòng khác đều đã đi ngủ nên cũng chỉ có vài người biết rồi ra coi thôi, vài đứa vừa nhìn thấy máu đã xỉu lên xỉu xuống, nôn thóc nôn tháo. Những ông thầy có mặt ở đó vội quơ tay kêu bọn tôi trở về phòng ngủ hết đi để cho người lớn giải quyết nên tất cả cũng đành trở về phòng mà ngủ. Phải nói thật là đêm đó tôi không tài ngủ được vì cái hình ảnh kinh dị đó cứ hiện mãi trong đầu tôi.

Phải đến sáng hôm sau tôi mới ngủ bù lại được, may là hôm đó không có học nên được ngủ một giấc tới trưa. Đám tang con bé T được tổ chức ngay sau đó, trong phòng chỉ có mỗi thằng H là quen thân con T thôi nên chỉ có mình nó đi dự, nghe thằng H nói là đồ đạc và kể cả diện thoại mà chúng nó hay liên lạc với nhau cũng được tận tay thằng H đem giấu và bỏ vào quan tài chung với xác con T. Vài ngày sau, mọi chuyện lắng xuống thì bên dãy lầu của đám con gái đối diện lầu của tôi cứ hay bàn tán xôn xao chuyện bọn nhỏ hay gặp ma mỗi khi đi đêm về, dẫu là 7,8 giờ tối nhưng mấy nhỏ vẫn cứ khăng khăng là gặp ma. Đứa bảo thấy con bé T nó đứng ngay hành lang lầu 5, đứa thì vừa bước vô phòng là thấy con bé T nó từ cửa sổ phóng xuống, lại còn có đứa bình thường không thấy gì nhưng đến khi ngủ là y như rằng bị con bé T nó đè muốn ngợp thở, hể cứ nằm xuống là bị đè riết rồi cũng có nhiều đứa sợ quá xin đổi sang phòng khác, thậm chí là mướn trọ ở ngoài. Riêng tôi và đám bạn cùng phòng thì vẫn cứ ung dung vì tụi này chả đứa nào sợ ma cả, trừ tôi ra.

Đến một hôm! Trong đám không tin là có ma nên một đứa đã rũ cả bọn cùng chơi Cầu Cơ để gọi thử con bé T ấy hỏi thăm.

Đúng 10 giờ đêm, cả bọn cùng nhau tắt đèn, đốt nến lên và tụm lại đặt tay lên bàn cơ đã chuẩn bị sẵn để tiến hành gọi hồn.

Khúc này mình xin phép cho qua vì chắc ai cũng biết cách gọi hồn linh thiêng này rồi nên mình không nhắc lại, đám 4 đứa ngồi đọc đi đọc lại thần chú gọi hồn tầm nữa tiếng sau nhưng vẫn không thấy gì cả, vậy là cả bọn hụt hẫng và nghĩ rằng nó không có thật. Cả đám rút tay ra và lăng lên giường nằm ngủ, chỉ còn lại mình tôi ngồi đó với bàn cơ đang chơi còn dang dỡ, theo nghi thức thì phải thôi tắt nên thì trò chơi mới được kết thúc. Tôi đắng đo suy nghĩ giây lát thì từ bên ngoài cửa tôi nghe tiếng bước chân của ai đó đang bước từng bước to dần.

"Lọc cọc lọc cọc"

Cái âm thanh giòn giã ngày một rõ dần trong đầu tôi, tiếp ngay sau đó là tiếng khóc của một cô gái, tôi quay sang nhìn đám bạn.

-haizz... cái lũ này ngủ nhanh như chết vậy!
Dù là thường ngày cũng sợ ma lắm nhưng mấy âm thanh đáng sợ đó cứ khiến tôi phải tò mò và khó chịu, tôi đành phải từ từ mở cửa ra ngoài coi có ai hay không? Hay là có đứa nào chọc phá. Tôi thổi tắt nến và bước ra mở cửa.

"Cót két"

Tôi mở cánh cửa ra trong hồi hộp, hé đôi mắt từ từ nhìn ra...

Chẳng có ai ngoài kia cả, những cơn gió lạnh bất chợt cứ thổi phà vào mặt làm tôi rùng mình, nhưng một lực đẩy mạnh của ai đó, tôi bị đẩy ngược ra sau nhém tí là ngã rồi, vội lấy lại thăng bằng tôi mới kịp đóng cửa lại rồi leo lên giường nằm ngủ. Vừa lấy cái chăn dưới chân kéo lên tôi thấy một cái bóng đứng đối diện giường tôi và nhìn tôi một cách lạnh lẽo, tôi dụi mắt và thầm nghĩ:

( quái lạ, nằm giường tầng ở trên mà sao còn đứa nào dưới chân giường nhìn mình thế không biết)

Tôi quơ đại cái kính cận đeo lên nhìn cho rõ những khi đeo kính vô thì lại không thấy gì, tháo kính ra thì lại thấy cái bóng ấy đứng nhìn. Tôi cận một vài độ thôi nhưng cái bóng trước mặt tôi ngay lúc đó nó cũng không nhỏ nên không thể nào là hoa mắt được. Tôi vội lay người thằng G nên giường dưới dậy hỏi nhưng nó bảo là không thấy gì rồi quay ra ngủ tiếp, tôi đành nằm đó như đang ngủ, nhưng thực chất là tôi không tài nào ngủ được với những âm thanh ban nay ngoài cửa giờ đây cứ vang lên như chuông báo thức.
Không gian yên tỉnh đến rợn người, cái cửa sổ vẫn chưa đóng, màn kéo lại phủ kín cửa nên mỗi khi có gió thổi vào thì những bức màn cứ bay bay là đà như ai đó đang than thở ngoài đêm vậy. Cho đến khi tôi sắp nhắm mắt ngủ vì mệt thì bên giường kia thằng H tự dưng người cứ giật giật, ú ớ nói không nên lời, miệng sùi bọt mép. Tôi cuống cuồng bật đèn nhưng điện trong phòng đã tắt, tôi gọi cho hai đứa còn lại thức dậy, lay lay người thằng H nhưng nó không tỉnh, mắt nó cứ nhìn lên trần nhà mà miệng trào bọt mép mà nói câu được câu không.

-T... nó ... nó về... T ... nó ...!!!

chiếc điện thoại bên cạnh nó kêu tút tút liên tục. Cả bọn sợ quá nên tức tốc đưa nó đi bệnh viện.
Lúc đó tôi mới hay là nó bị nhồi máu do tác động mạnh từ ngoài lên não, nó chết ngay đêm đó.
Sau vài ngày, tôi trở về phòng tìm lại đồ đạc của nó để gửi cho gia đình nó thì vô tình thấy cái điện thoại của nó, tôi tò mò mở ra xem... lúc đó tôi mới xanh mặt khi nhìn thấy dòng tin nhắn mà người gửi là con bé T, từ đây tôi mới biết được rằng hai đứa này quen nhau nhưng không rõ lý do gì mà con T lại chết rồi kéo thêm thằng H nữa. Tin nhắn chỉ ghi võn vẹn là:

"Mình gặp nhau được không?"

Tôi tự nghĩ có lẽ ngay đêm đó chúng nó đã gặp nhau... nhưng mà con bé chết rồi thì gặp nhau bằng cách gì? Rồi tại sao số con T lại vẫn còn nhắn tin được trong khi đồ dùng của con bé ấy đều đã được chôn cùng nó xuống mồ.
[Đọc Truyện Này...]


 
Lên Đầu Trang Copyright © 2013 by Truyện Hay| Theme by Platinum Theme- Chỉnh Sửa Bởi KT Nguyễn
Lên Trên